Trang chủ > Uncategorized > Bốn câu hỏi

Bốn câu hỏi

Và những tuần qua tôi gặp rất nhiều rắc rối với việc làm theo cảm giác và sự mơ hồ.

Từ việc làm cái gì…

Có một vấn đề (tôi nghĩ là dự án nào cũng sẽ có thôi) là cấp dưới thì không biết rõ là làm một chức năng nào đó để làm gì, còn cấp trên thì không truyền đạt được một cách cố định là cấp dưới cần làm cái gì để làm gì. Trong trường hợp với dự án tôi tham gia, chúng tôi bỏ thời gian thảo luận những chi tiết nhỏ nhặt, tỉ mí hóa những thứ mà dù thế nào cũng có thể không ảnh hưởng tới mục tiêu cuối cùng. Và những lí do như “làm cho người dùng tiện dụng”, “Agile” được tung ra như những vũ khí nhằm bảo vệ một ý tưởng nào đó. Những cuộc tranh luận cứ đi xa dần, xa dần và kết quả là chúng tôi có nguy cơ làm một thứ lớn hơn rất nhiều thứ chúng tôi thực sự cần cho chức năng đó. Và những thứ thực sự cần thì có khi lại chưa hề nghĩ tới. (May mắn là tôi vẫn có một người cấp trên nhạy bén để ra những quyết định đúng đắn và nhanh chóng, nhưng không phải lúc nào chúng ta cũng may mắn như vậy phải không?)

…tới việc làm thế nào

Một trong những ưu điểm trong việc gói những công nghệ vào những từ ngữ đơn giản là nó giúp chúng ta tưởng tượng ra vấn đề rất nhanh, và nhược điểm là chúng ta tưởng tượng nó rập khuôn thay vì thực sự nghĩ về giải pháp hay lí do bên dưới. Chẳng hạn những từ như cloud, AOP, SOA, v.v vừa có vẻ rõ ràng vừa có vẻ mơ hồ. Sự mơ hồ sẽ khiến những suy luận có lí bị lấn át bởi cảm giác. Có lẽ tôi sẽ lấy luôn ví dụ mà tôi đã gặp. Pull và push bạn nghĩ cái nào tốt hơn? Tôi sẽ nói là không có cái nào. Pull khiến chúng ta liên tưởng tới poll. Và poll thì thường bị cho là dở. Nên pull là dở. Vậy cơ chế tự cập nhật phần mềm của Windows là pull hay push? Có thể nói là pull, vì máy tính luôn quyết định việc có tải xuống gói cập nhật hay không. Vậy là pull không hẳn là dở. Sự nhập nhằng là do chúng ta thực tế không bao giờ phải xem pull hay push cái nào tốt hơn, mà là những giải pháp cụ thể cái nào tốt hơn. Khi bạn gói những giải pháp vào những từ mơ hồ như pull và push là bạn đã bóp méo quá trình ra quyết định.

“Tôi thấy như vậy không hợp lí”

Và khi những lập luận mơ hồ như vậy được đưa ra để lấn át quá trình ra quyết định dựa vào những dữ kiện thực tế, thì mọi cuộc thảo luận xem như đã kết thúc. Những lập luận mà trong đó không có một lí do sẽ rất khó bị phản bác, vì thực sự là nó không cung cấp điều gì để mà phản bác. “Tôi thấy không hợp lí”, “làm sao cho tốt nhất”, “Agile”, “tôi thấy kì”, v.v sẽ là vũ khí bí mật của bạn. Và không, quan hệ không giải quyết vấn đề. Đi chơi, hội hè có thể giúp mọi người thân mật và hiểu nhau, nhưng nhiều nhất nó chỉ giúp mọi người thảo luận một cách hòa bình. Nếu không có một cơ chế thực sự khoa học và chặt chẽ để ra quyết định, thì từng cá nhân có cố gắng tới đâu cũng sẽ không thể đưa các quyết định đi theo con đường đúng đắn.

Bốn câu hỏi

Đây là bốn câu hỏi mà mấy hôm trước tôi học được của một người bạn để ra các quyết định. Không biết nó là của ai.

  1. Thực tế hiện tại là gì?
  2. Thực tế đó gây ra vấn đề gì?
  3. Lời giải của tôi là gì?
  4. Khi làm như vậy thì điều gì xảy ra?

Nếu câu 1 bị bỏ qua, chúng ta sẽ không thấy được nguồn gốc sâu xa của vấn đề. Nếu câu 2 bị bỏ qua, thì chúng ta sẽ đi tìm những câu trả lời cho những câu hỏi mà chúng ta thực ra không định hỏi. Nếu câu 4 bị bỏ qua, khả năng lời giải ở câu 3 không phải để trả lời cho câu 2. Và chúng ta tiến vào thế giới của sự mơ hồ.

Bốn câu hỏi có thể chỉ ra sự mơ hồ, nhưng có lẽ chúng ta cần thêm một cái gì đó.

Tags:
  1. Chưa có phản hồi.
  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: